Đăng ngày: 08:04 03-04-2010
Dạo này tôi có nhiều chuyện để buồn lắm. Vậy mà lên công ty lại không có
việc để làm để cho tôi đắm chìm vào công việc quên đi mọi chuyện. Thật
là hoàn cảnh cũng không ủng hộ mình nữa.
Ngồi viết blog mà tôi chẳng biết mình đang buồn vì cái gì. Giờ nỗi buồn trong tôi là câu chuyện tình yêu của tôi.
Tôi
yêu anh không phải anh đẹp trai, không phải anh ga lăng hay anh là một
tuýp người mà nhiều người con gái thích. Tôi yêu anh bởi sự lòng chân
thành của anh, bởi những nét chân chất, thật thà và hiền của người con
trai Bến Tre.
Tôi đã cảm thấy rất bình yên khi có anh quan tâm, chăm
sóc và động viên tôi. Tôi đã hạnh phúc vì điều đó. Gặp nhau nhiều nhưng
những lúc vắng anh tôi luôn cảm thấy cô đơn và nhớ anh lắm, tôi chỉ
muốn anh hiện ra trước mặt rồi trò chuyện với tôi thôi.
Nhưng bây giờ
trong tôi tồn tại một cảm giác khác, trái ngược hoàn toàn với trước
kia. Ở bên anh lúc này đối với tôi là những mệt mỏi, sợ sệt và đối phó.
Bây giờ khi ở bên anh lúc nào tôi cũng có cảm giác sợ mình làm sai cái
gì đó rồi bị anh la, sợ mình quên mang cây viết hay cuốn tập cho anh, sợ
quên mang singum hay là chai nước. Sợ lắm, tôi sợ những cái quên đó của
tôi làm anh trách móc tôi rồi 2 đứa lại cãi nhau. Tôi mệt mỏi và không
hề bình yên. Những lúc không có anh bên cạnh tôi thấy vui lắm, thoải mái
và thấy tự do, mình được làm những gì mình thích, được tự do cười vui
và nghịch ngợm.
Viết nên những dòng này mà tôi đang khóc đó. Tôi
khóc không phải vì tôi đang sợ mất anh, mà tôi khóc vì tôi biết khi viết
lên những dòng này anh đọc được anh sẽ rất buồn, nhưng tôi không muốn
giấu anh tâm trạng thực của tôi. Tôi muốn anh đừng quan tâm tôi nữa.
Tết
vừa rồi khi từ Bắc trở lại vào Nam tôi đã có rất nhiều tâm sự buồn. Tôi
buồn vì nhớ mẹ, nhớ anh trai tôi, vì nhớ cái cuộc sống vốn khổ cực
nhưng đầy kỷ niệm, và chỉ có ở đó tôi mới thấy mình vui vẻ và thoải mái.
Tôi không cảm thấy háo hức vì sắp được gặp anh, nhưng khi anh ra ga tàu
đón tôi, tôi đã rất vui. Nhưng gặp nhau chưa đầy 2 tiếng tôi và anh đã
cãi lộn nhau rồi. Qua năm nay tôi thấy anh thay đổi rất nhiều, anh dành
nhiều thời gian cho mục tiêu sống của anh và trong đó không có tôi, và
tôi cũng không buồn bởi tôi quen dần với điều đó rồi.
Từ khi quen anh tôi chẳng trách anh một điều gì cả. Nhưng thực sự tôi là một "Thế giới không hoàn hảo" và bài hát thật đó đúng với tâm trạng của tôi bây giờ.
Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét