Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Một lần chờ đợi

Đăng ngày: 10:02 29-03-2010

 Hix, cái thứ 7 vừa rồi mình không biết mình có phải con khờ không nữa. Bạn mình nói không qua đón mình về được do phải đi ăn Phở cùng công ty. Mình ngồi đợi từ 12h đến 2h kém 15 luôn. Mình mới biết bạn mình thật sự vô tâm hay là tình cảm dành cho mình đã hết rồi. Nếu mình biết câu trả lời mình mới biết mình phải làm gì. Mình không muốn nói ra hoài. Mình muốn bạn mình tự hiểu, nhưng không biết bao giòe ngườu ta mới tự hiểu. Mình buồn quá đi.
          Mọi người đi ăn rồi về, uống nước mĩa xong, mọi người vào đi ngủ mình vẫn còn đợi. Sao mình ngốc quá đi vậy. Mình không thể đi ăn được do có hẹn về nhà ăn cơm với chị rồi, sợ ăn ngoài về không ăn được chị buồn, thế nên đành nhịn đói.
         Mình tính ra đi xe bus rồi, nhưng mà mình muốn xem bạn mình khi đi ăn có nghĩ đến mình ko? Có biết mình đang đói và đang quê đứng chờ không nữa. Mình muốn khóc lắm nhưng mà khóc không được, bởi mình rất buồn.
Thôi mình không kể nữa, lần sau mình sẽ không nghe lời ai nữa, mình chạy xe cho khỏe, mình không muốn mình là "cây tầm gửi"  nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét