Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Một lần không dám vạn lần bất thành

Đăng ngày: 10:34 07-04-2010

Đôi khi một ai đó nói với bạn rằng bạn đang sai lầm. Nhưng ít ai nhìn nhận ra sai lầm đó mà sẽ luôn luôn nói: Tôi không sai.
Đôi khi nhìn lại bản thân, bạn thấy bạn đang làm sai một cái gì đó. Nhưng ít khi bạn muốn thay đổi, và bạn sẽ nghĩ: Tôi không sai.
Và có khi trên cuộc sống tấp nập, bạn nhìn thấy mình đang mờ dần trong một khoảng không gian nào đó, nhưng bạn lại gạt qua và luôn khẳng định: Tôi vẫn thế mà.
Và có khi bạn thấy mình thay đổi, bạn thấy mình đã khác xưa và bạn đã bỏ qua mọi cái nhìn nhận đó và bạn sẽ nghĩ: Tôi vẫn thế mà.

Con người luôn luôn bảo thủ, tự ti và không muốn thay đổi. Tôi cũng thế, nhưng mà bây giờ không thể thế được. Sai lầm phải được sửa, khi thay đổi là hạnh phúc thì mình cũng phải thay đổi.

"Một lần không dám vạn lần bất thành"

Tập làm thơ ( ^ _ ^ ) !!

Đăng ngày: 15:35 06-04-2010

Ngày xưa bé tôi rất hay làm thơ và làm thơ cũng được mọi người khen đó, nhưng mà lâu rồi bỏ mất thói quen đó rồi. Tôi nhớ đi thi tốt nghiệp lớp 12 mà thi làm bài xong tôi rảnh không biết làm gì và cũng không quen ra ngoài trước khi chưa hết giờ, thế là ngồi làm được 2 bài thơ luôn. Nghĩ lại mình đúng là có "máu nghệ sĩ" hehehe. Lâu ngày bỏ nghề, hôm nào phải làm 1 bài cho vui mới được.

Ha ha ha, bà con nhà mình làm thơ hay quá, Mình cũng muốn góp vui nữa chứ :P

Chiều buồn lại muốn đi chơi
Qua bao nhiêu ngõ mà chưa thấy nhà
Ai ơi ở chốn phương nào
Ra đây đón bạn, bạn vào bạn chơi

Mỗi ngày một niềm vui

Đăng ngày: 12:58 06-04-2010

Ngày hôm nay mình đã vui trở lại, và mình không buồn nữa, mình chẳng lo nghĩ gì nữa. Mình vui vì cuộc sống có rất nhiều niềm vui và rất nhiều người đang yêu quý và luôn quan tâm đến mình dù họ không nói cho mình biết.
Cảm ơn những người bạn, những người anh và những người chị yêu quý của tôi nhé. Tôi yêu mọi người nhiều lắm

Tâm sự ngày cuối tuần

Đăng ngày: 08:04 03-04-2010

Dạo này tôi có nhiều chuyện để buồn lắm. Vậy mà lên công ty lại không có việc để làm để cho tôi đắm chìm vào công việc quên đi mọi chuyện. Thật là hoàn cảnh cũng không ủng hộ mình nữa.
Ngồi viết blog mà tôi chẳng biết mình đang buồn vì cái gì. Giờ nỗi buồn trong tôi là câu chuyện tình yêu của tôi.
Tôi yêu anh không phải anh đẹp trai, không phải anh ga lăng hay anh là một tuýp người mà nhiều người con gái thích. Tôi yêu anh bởi sự lòng chân thành của anh, bởi những nét chân chất, thật thà và hiền của người con trai Bến Tre.
Tôi đã cảm thấy rất bình yên khi có anh quan tâm, chăm sóc và động viên tôi. Tôi đã hạnh phúc vì điều đó. Gặp nhau nhiều nhưng những lúc vắng anh tôi luôn cảm thấy cô đơn và nhớ anh lắm, tôi chỉ muốn anh hiện ra trước mặt rồi trò chuyện với tôi thôi.
Nhưng bây giờ trong tôi tồn tại một cảm giác khác, trái ngược hoàn toàn với trước kia. Ở bên anh lúc này đối với tôi là những mệt mỏi, sợ sệt và đối phó. Bây giờ khi ở bên anh lúc nào tôi cũng có cảm giác sợ mình làm sai cái gì đó rồi bị anh la, sợ mình quên mang cây viết hay cuốn tập cho anh, sợ quên mang singum hay là chai nước. Sợ lắm, tôi sợ những cái quên đó của tôi làm anh trách móc tôi rồi 2 đứa lại cãi nhau. Tôi mệt mỏi và không hề bình yên. Những lúc không có anh bên cạnh tôi thấy vui lắm, thoải mái và thấy tự do, mình được làm những gì mình thích, được tự do cười vui và nghịch ngợm.
Viết nên những dòng này mà tôi đang khóc đó. Tôi khóc không phải vì tôi đang sợ mất anh, mà tôi khóc vì tôi biết khi viết lên những dòng này anh đọc được anh sẽ rất buồn, nhưng tôi không muốn giấu anh tâm trạng thực của tôi. Tôi muốn anh đừng quan tâm tôi nữa.
Tết vừa rồi khi từ Bắc trở lại vào Nam tôi đã có rất nhiều tâm sự buồn. Tôi buồn vì nhớ mẹ, nhớ anh trai tôi, vì nhớ cái cuộc sống vốn khổ cực nhưng đầy kỷ niệm, và chỉ có ở đó tôi mới thấy mình vui vẻ và thoải mái. Tôi không cảm thấy háo hức vì sắp được gặp anh, nhưng khi anh ra ga tàu đón tôi, tôi đã rất vui. Nhưng gặp nhau chưa đầy 2 tiếng tôi và anh đã cãi lộn nhau rồi. Qua năm nay tôi thấy anh thay đổi rất nhiều, anh dành nhiều thời gian cho mục tiêu sống của anh và trong đó không có tôi, và tôi cũng không buồn bởi tôi quen dần với điều đó rồi.
Từ khi quen anh tôi chẳng trách anh một điều gì cả. Nhưng thực sự tôi là một "Thế giới không hoàn hảo" và bài hát thật đó đúng với tâm trạng của tôi bây giờ.

Một lần chờ đợi

Đăng ngày: 10:02 29-03-2010

 Hix, cái thứ 7 vừa rồi mình không biết mình có phải con khờ không nữa. Bạn mình nói không qua đón mình về được do phải đi ăn Phở cùng công ty. Mình ngồi đợi từ 12h đến 2h kém 15 luôn. Mình mới biết bạn mình thật sự vô tâm hay là tình cảm dành cho mình đã hết rồi. Nếu mình biết câu trả lời mình mới biết mình phải làm gì. Mình không muốn nói ra hoài. Mình muốn bạn mình tự hiểu, nhưng không biết bao giòe ngườu ta mới tự hiểu. Mình buồn quá đi.
          Mọi người đi ăn rồi về, uống nước mĩa xong, mọi người vào đi ngủ mình vẫn còn đợi. Sao mình ngốc quá đi vậy. Mình không thể đi ăn được do có hẹn về nhà ăn cơm với chị rồi, sợ ăn ngoài về không ăn được chị buồn, thế nên đành nhịn đói.
         Mình tính ra đi xe bus rồi, nhưng mà mình muốn xem bạn mình khi đi ăn có nghĩ đến mình ko? Có biết mình đang đói và đang quê đứng chờ không nữa. Mình muốn khóc lắm nhưng mà khóc không được, bởi mình rất buồn.
Thôi mình không kể nữa, lần sau mình sẽ không nghe lời ai nữa, mình chạy xe cho khỏe, mình không muốn mình là "cây tầm gửi"  nữa.

Nhìn lại chính mình

Đăng ngày: 20:14 23-03-2010

Đã có rất nhiều lần tôi tự hỏi mình đã làm được gì, đã nghĩ được gì, cái mình nhìn nhận có đúng không? hay nó chỉ đúng với mình nhưng lại là không tốt đối với những người khác.
Có lẽ mọi người nói đúng, tôi luôn sống nội tâm và lo nghĩ quá nhiều. Cái gì tôi cũng sợ, cái gì cũng lo, mà nhiều khi lại không chân trọng những cái mình đang có.

Thời gian gần đây, tôi đã quá bận rộn với công việc và học tập, tôi về đến nhà chỉ biết tắm giặt rồi lăn ra ngủ. Đã lâu không về nhà trò chuyện hay hỏi thăm thằng em trai của tôi, mà tôi hay gọi là "Công tử nhà tôi". Ít dần các cuộc nói chuyện, tôi cũng thấy buồn, nhưng mà tôi chẳng biết nó ở nhà như thế nào, đi suốt ngày, nó làm gì tôi cũng không biết sao tôi hỏi được chứ.

Gần đây nhà tôi có chuyện không vui, tự nhiên tôi thấy buồn và muốn về với mẹ quá, nhưng mà tôi không thể yếu đuối được. Tôi phải sống tốt, phải học tốt và cố gắng làm tốt nhất những cái mà tôi có thể làm. Đối với bạn bè, người ta nói tôi già trước tuổi, bởi những suy nghĩ và lo toan, nhưng với gia đình tôi lại luôn là 1 cô bé và tôi hạnh phúc vì điều đó.

Mới hôm trước mình bị đau đầu kinh khủng, mình chỉ muốn bỏ tất cả về nhà ngủ, nhưng mình không thể làm được. Vậy mà mình cảm giác không ai quan tâm mình cả. Có lẽ mọi ngày mình là con rối trong mắt mọi người, nên khi con rối không tồn tại thì cũng chẳng ai buồn cả. Mình chẳng trách ai mà tự nhiên thấy buồn thôi. Lại có lần đi ăn cơm 1 mình thôi, thấy tủi thân rồi cũng khóc. Những lúc như vậy mình thấy mình yếu đuối và trẻ con quá. Mình đã tự an ủi mình rằng tại sao lại buồn, nhưng không hiểu sao nước mắt cứ rơi và mình chỉ muốn khóc thật to.Kể lại chuyện cho nhỏ bạn nghe mà nó cười quá trời. Nghĩ lại mình cũng thật mắc cười. Mình ngốc quá đi
Ôi nhiều cái để viết lắm, mà giờ đi ngủ thôi, ngày mai  lại đi tiếp con đường quen thuộc. Và có lẽ hạnh phúc là mình đã có những thói quen tốt đẹp phải không nào?

Empty

 Đăng ngày: 14:04 18-03-2010

tự nhiên nhớ ra cái blog này là cái thứ 4 mình làm, mà 3 cái kia phiêu bạt nơi nào không nhớ nưa, hihihih

Tâm sự của tôi

Đăng ngày: 20:28 17-03-2010

Vậy là một năm mới lại đến, tôi đã trải qua năm cũ với nhiều khó khăn và cũng rất nhiều thành công đối với tôi, và quan trọng nhất với tôi vẫn là mình đã được đi học trở lại.
   Năm nay mình thấy bận rộn quá, mới đầu năm mà lúc nào mình cũng không dành được khoảng thời gian nghỉ ngơi hợp lý cả. Nhưng mình sẽ cố gắng hết mình.
   Tự nhiên mình muốn về Hà Nội làm để gần mẹ lắm, nhưng mình lại yêu con người hiền lành (số ít, hehehe) và cuộc sống tấp nập ở đây rồi. Nhiều lúc mình muốn bỏ hết cuộc sống hiện tại, bỏ hết những nguyên tắc sống đo mình đặt ra để bước vào một thế giới khác so với mình trước kia, nhưng mình làm không được. Mình muốn làm mọi người vui vẻ, mình muốn hòa đồng và có vẻ hơi bà tám xíu, nhưng mà nhiều lúc mình thấy mình đã đi qua một giới hạn mơ hồ nào đó.
   Nhiều lúc tôi có cảm giác có lỗi với 1 người bởi vì tôi không biết đó thực sự là cái mà chúng tôi muốn có hay là sự ngộ nhận, quá nhiều bất đồng, quá nhiều tham vọng đã làm cả tôi và bạn đều mệt mỏi, hạnh phúc đôi khi thật đơn giản nhưng tôi tìm mãi mà không thấy . Có lẽ thời gian, không gian và hoàn cảnh đã cướp đi những hạnh phúc nhỏ bé mà tôi luôn muốn có. Nhiều lúc tôi muốn bỏ tất cả để tìm kiếm một không gian riêng bình yên cho mình nhưng lại thật khó. Và có lẽ lúc nào tôi cũng là người có lỗi.
    Có khi nào tôi " Bước đi con đường mà ta không thể đến được với nhau không?"
    Cuộc sống luôn có những niềm vui và nỗi buồn, hãy vui lên nhé cô bé đáng yêu, mang một vẻ ngoài đầy mạnh mẽ, một tâm hồn dễ bị tổn thương. Hãy sống vì những niềm vui đang chờ mình bé nhé

(-_-) --> (*_*) --> (^_^)

Đăng ngày: 05:11 15-01-2012

Thời gian  trôi qua, hình như mọi thứ đều như mới.

Lại khóc, nước mắt lại rơi. Cũng chẳng thể hiểu nổi, cô bé thường hay bị nói là "nam tính" và luôn mạnh mẽ trước cuộc sống, bao nhiều lần khó khăn, bao nhiều lần thất vọng, những lần như thế cô bé rất muốn khóc vậy mà nước mắt lại chẳng rơi. Thế mà bây giờ cô bé không muốn khóc nhưng nước mắt lại cứ rơi.

Tìm kiếm trên google, cô bé đã đọc những dòng mà khiến cô phải suy nghĩ

" Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần".


Người ta thường nói: đau nhất là ngã hai lần cùng một lỗi. Ngã một lần, lần sau lại ngã. Có dại mới ngã, có ngã mới bớt dại, mỗi lần ngã thêm một lần bớt dại, mỗi lần ngã là một lần đau đớn. Vấp ngã trong cuộc sống ta mạnh mẽ đứng dậy bước đi tiếp. Nhưng trong chuyện tình cảm, ta chưa đủ sức mạnh để nhấc mình ra khỏi cái "hố đen" tình cảm kia.

Nếu ví tình cảm như là mạch máu nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta thì mỗi khi mạch máu kia bị tổn thương là một lần tâm hồn ta héo úa.

Nếu ví tâm hồn ta như lá mùa Thu, và tình yêu là cơn gió, thì ta như cái cây thả hồn theo cơn gió. Để rồi khi mùa Đông đến ta ẩn mình trong lớp vỏ sù sì, trong những cành khẳng khiu trơ trọi cô đơn chống chọi với giá lạnh cuộc đời.

Nếu ví tâm hồn ta là những con phố thì ở một góc khuất nào đó ta đang thu mình ngồi nhấm nháp những đắng cay.

Nếu ví tâm hồn ta như cát bụi, ta đang thả hồn mình trong kiếp sống phù du.

Liệu ta có thể vượt qua cửa ải của chính mình để làm lại từ đầu, để vươn lên hay ta sẽ buông xuôi chấp nhận thất bại mãi mãi? Ta sẽ đi về đâu?

Lang thang Internet, và rồi....

Người ta nói : Khi một người có cái chân đau thì họ chỉ nghĩ về cái chân đau đó.. Điều đó có lẽ đúng. Một người đau, người ta chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình, đau khổ vì nó, ôm khư khư nỗi đau đó, và thậm chí không muốn cho ai động vào.

Họ tự dằn vặt mình và tỏ vẻ không muốn để người khác giúp đỡ, họ vô tình hay cố ý làm những người xung quanh khó xử hoặc buồn lòng.

Nói thật, đấy không phải là mạnh mẽ gì, mà chẳng qua đấy là sự kém cỏi, kém cỏi và hèn vì nghĩ rằng mình không thể vượt qua được và cũng vì thế mà sinh ra tính tự phụ, bất mãn, nằm đó gặm nhấm nỗi đau.

Hèn kém đến nỗi ngay cả tự bản thân cũng không muốn vượt qua, hạn chế mình ngay cả trong suy nghĩ... chỉ muốn sống mãi với quá khứ đau buồn, chán chường với hiện tại và bi quan về tương lai.

Bạn à, khi có nỗi đau thì phải cố gắng mà đứng dậy, vượt qua nó, chứ không phải là cứ để nó ngày càng nặng hơn, càng không thể chữa nổi. Ngã rồi thì phải biết đứng dậy, đứng dậy mà đi tiếp chứ không phải nằm ì ra đó mà kêu, mà khóc... Vẫn biết chẳng có người mạnh mẽ, chỉ có người cố tỏ ra là mình mạnh mẽ, nhưng tỏ ra mình mạnh mẽ không phải là bằng cách bất cần, để mặc mọi chuyện muốn đến đâu thì đến, để suốt ngày chỉ nói: kệ tôi, mọi người đừng quan tâm đến tôi, đấy là chuyện riêng của tôi...

Hãy để nỗi đau đó vơi đi với quá khứ, với một miền xa xăm nào đó trong thâm tâm. Để thỉnh thoảng đôi khi nhớ sẽ lại có cảm giác nhói đau, nhưng đau để nhớ, đau để tránh,đau để ko bao giờ bị đau như vậy. Và lúc đó hãy mỉm cười, không lãng quên vì nó đã là quá khứ. Hãy làm sao sống trọn vẹn với hiện tại và hướng thẳng tương lai...

Đối diện với chính bản thân mình, tự hỏi xem thực sự mình muốn gì, rồi từ đó thấy mình cần phải làm gì... Và hãy nhìn xung quanh một chút, có bao người đang nhìn bạn đấy. Họ có thể không giúp được bạn, nhưng ít nhất họ dạy bạn cách quan tâm và mở lòng với người khác...


Đưa tay đây, tôi sẽ kéo bạn đứng dậy...
nhưng tôi sẽ chẳng thể làm được gì
khi mà ngay chính cả bản thân bạn
cũng không muốn được tự đứng lên...

Trong cuộc sống, có ai mà không đôi lần vấp ngã chứ. Ngay từ nhỏ chúng ta đã tập đi những bước đi đầu đời và cũng không ít lần bị ngã. Nhưng với sự cố gắng chúng ta mới có những bước đi vững chắc như ngày nay. Hãy tự đứng dậy mỗi khi ngã, dù đó là một lần vấp ngã đau đớn, nhưng hãy tự mình đứng lên, đừng bao giờ trông chờ 1 bàn tay sẽ kéo chúng ta đứng dậy. Thành công không bao giờ đến nếu không có những lần vấp ngã đó và biết tự đứng lên vượt qua những khó khăn đó. Hãy cố gắng lên đừng tuyệt vọng bạn nhé

Có phải là
Vấp ngã dạy cho ta đứng dậy
Đau đớn dạy cho ta mạnh mẽ
..................
Thất bại dạy cho ta rằng ta còn thiếu rất nhiều