Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

(-_-) --> (*_*) --> (^_^)

Đăng ngày: 05:11 15-01-2012

Thời gian  trôi qua, hình như mọi thứ đều như mới.

Lại khóc, nước mắt lại rơi. Cũng chẳng thể hiểu nổi, cô bé thường hay bị nói là "nam tính" và luôn mạnh mẽ trước cuộc sống, bao nhiều lần khó khăn, bao nhiều lần thất vọng, những lần như thế cô bé rất muốn khóc vậy mà nước mắt lại chẳng rơi. Thế mà bây giờ cô bé không muốn khóc nhưng nước mắt lại cứ rơi.

Tìm kiếm trên google, cô bé đã đọc những dòng mà khiến cô phải suy nghĩ

" Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần".


Người ta thường nói: đau nhất là ngã hai lần cùng một lỗi. Ngã một lần, lần sau lại ngã. Có dại mới ngã, có ngã mới bớt dại, mỗi lần ngã thêm một lần bớt dại, mỗi lần ngã là một lần đau đớn. Vấp ngã trong cuộc sống ta mạnh mẽ đứng dậy bước đi tiếp. Nhưng trong chuyện tình cảm, ta chưa đủ sức mạnh để nhấc mình ra khỏi cái "hố đen" tình cảm kia.

Nếu ví tình cảm như là mạch máu nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta thì mỗi khi mạch máu kia bị tổn thương là một lần tâm hồn ta héo úa.

Nếu ví tâm hồn ta như lá mùa Thu, và tình yêu là cơn gió, thì ta như cái cây thả hồn theo cơn gió. Để rồi khi mùa Đông đến ta ẩn mình trong lớp vỏ sù sì, trong những cành khẳng khiu trơ trọi cô đơn chống chọi với giá lạnh cuộc đời.

Nếu ví tâm hồn ta là những con phố thì ở một góc khuất nào đó ta đang thu mình ngồi nhấm nháp những đắng cay.

Nếu ví tâm hồn ta như cát bụi, ta đang thả hồn mình trong kiếp sống phù du.

Liệu ta có thể vượt qua cửa ải của chính mình để làm lại từ đầu, để vươn lên hay ta sẽ buông xuôi chấp nhận thất bại mãi mãi? Ta sẽ đi về đâu?

Lang thang Internet, và rồi....

Người ta nói : Khi một người có cái chân đau thì họ chỉ nghĩ về cái chân đau đó.. Điều đó có lẽ đúng. Một người đau, người ta chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình, đau khổ vì nó, ôm khư khư nỗi đau đó, và thậm chí không muốn cho ai động vào.

Họ tự dằn vặt mình và tỏ vẻ không muốn để người khác giúp đỡ, họ vô tình hay cố ý làm những người xung quanh khó xử hoặc buồn lòng.

Nói thật, đấy không phải là mạnh mẽ gì, mà chẳng qua đấy là sự kém cỏi, kém cỏi và hèn vì nghĩ rằng mình không thể vượt qua được và cũng vì thế mà sinh ra tính tự phụ, bất mãn, nằm đó gặm nhấm nỗi đau.

Hèn kém đến nỗi ngay cả tự bản thân cũng không muốn vượt qua, hạn chế mình ngay cả trong suy nghĩ... chỉ muốn sống mãi với quá khứ đau buồn, chán chường với hiện tại và bi quan về tương lai.

Bạn à, khi có nỗi đau thì phải cố gắng mà đứng dậy, vượt qua nó, chứ không phải là cứ để nó ngày càng nặng hơn, càng không thể chữa nổi. Ngã rồi thì phải biết đứng dậy, đứng dậy mà đi tiếp chứ không phải nằm ì ra đó mà kêu, mà khóc... Vẫn biết chẳng có người mạnh mẽ, chỉ có người cố tỏ ra là mình mạnh mẽ, nhưng tỏ ra mình mạnh mẽ không phải là bằng cách bất cần, để mặc mọi chuyện muốn đến đâu thì đến, để suốt ngày chỉ nói: kệ tôi, mọi người đừng quan tâm đến tôi, đấy là chuyện riêng của tôi...

Hãy để nỗi đau đó vơi đi với quá khứ, với một miền xa xăm nào đó trong thâm tâm. Để thỉnh thoảng đôi khi nhớ sẽ lại có cảm giác nhói đau, nhưng đau để nhớ, đau để tránh,đau để ko bao giờ bị đau như vậy. Và lúc đó hãy mỉm cười, không lãng quên vì nó đã là quá khứ. Hãy làm sao sống trọn vẹn với hiện tại và hướng thẳng tương lai...

Đối diện với chính bản thân mình, tự hỏi xem thực sự mình muốn gì, rồi từ đó thấy mình cần phải làm gì... Và hãy nhìn xung quanh một chút, có bao người đang nhìn bạn đấy. Họ có thể không giúp được bạn, nhưng ít nhất họ dạy bạn cách quan tâm và mở lòng với người khác...


Đưa tay đây, tôi sẽ kéo bạn đứng dậy...
nhưng tôi sẽ chẳng thể làm được gì
khi mà ngay chính cả bản thân bạn
cũng không muốn được tự đứng lên...

Trong cuộc sống, có ai mà không đôi lần vấp ngã chứ. Ngay từ nhỏ chúng ta đã tập đi những bước đi đầu đời và cũng không ít lần bị ngã. Nhưng với sự cố gắng chúng ta mới có những bước đi vững chắc như ngày nay. Hãy tự đứng dậy mỗi khi ngã, dù đó là một lần vấp ngã đau đớn, nhưng hãy tự mình đứng lên, đừng bao giờ trông chờ 1 bàn tay sẽ kéo chúng ta đứng dậy. Thành công không bao giờ đến nếu không có những lần vấp ngã đó và biết tự đứng lên vượt qua những khó khăn đó. Hãy cố gắng lên đừng tuyệt vọng bạn nhé

Có phải là
Vấp ngã dạy cho ta đứng dậy
Đau đớn dạy cho ta mạnh mẽ
..................
Thất bại dạy cho ta rằng ta còn thiếu rất nhiều

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét