Đã có rất nhiều lần tôi tự hỏi mình đã làm được gì, đã nghĩ được gì, cái mình nhìn nhận có đúng không? hay nó chỉ đúng với mình nhưng lại là không tốt đối với những người khác.
Có lẽ mọi người nói đúng, tôi luôn sống nội tâm và lo nghĩ quá nhiều. Cái gì tôi cũng sợ, cái gì cũng lo, mà nhiều khi lại không chân trọng những cái mình đang có.
Thời gian gần đây, tôi đã quá bận rộn với công việc và học tập, tôi về đến nhà chỉ biết tắm giặt rồi lăn ra ngủ. Đã lâu không về nhà trò chuyện hay hỏi thăm thằng em trai của tôi, mà tôi hay gọi là "Công tử nhà tôi". Ít dần các cuộc nói chuyện, tôi cũng thấy buồn, nhưng mà tôi chẳng biết nó ở nhà như thế nào, đi suốt ngày, nó làm gì tôi cũng không biết sao tôi hỏi được chứ.
Gần đây nhà tôi có chuyện không vui, tự nhiên tôi thấy buồn và muốn về với mẹ quá, nhưng mà tôi không thể yếu đuối được. Tôi phải sống tốt, phải học tốt và cố gắng làm tốt nhất những cái mà tôi có thể làm. Đối với bạn bè, người ta nói tôi già trước tuổi, bởi những suy nghĩ và lo toan, nhưng với gia đình tôi lại luôn là 1 cô bé và tôi hạnh phúc vì điều đó.
Mới hôm trước mình bị đau đầu kinh khủng, mình chỉ muốn bỏ tất cả về nhà ngủ, nhưng mình không thể làm được. Vậy mà mình cảm giác không ai quan tâm mình cả. Có lẽ mọi ngày mình là con rối trong mắt mọi người, nên khi con rối không tồn tại thì cũng chẳng ai buồn cả. Mình chẳng trách ai mà tự nhiên thấy buồn thôi. Lại có lần đi ăn cơm 1 mình thôi, thấy tủi thân rồi cũng khóc. Những lúc như vậy mình thấy mình yếu đuối và trẻ con quá. Mình đã tự an ủi mình rằng tại sao lại buồn, nhưng không hiểu sao nước mắt cứ rơi và mình chỉ muốn khóc thật to.Kể lại chuyện cho nhỏ bạn nghe mà nó cười quá trời. Nghĩ lại mình cũng thật mắc cười. Mình ngốc quá đi
Ôi nhiều cái để viết lắm, mà giờ đi ngủ thôi, ngày mai lại đi tiếp con đường quen thuộc. Và có lẽ hạnh phúc là mình đã có những thói quen tốt đẹp phải không nào?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét